
|
от:
Thảo Bơ Blue 23
|
Написано
: 09-09-2026
|
Будет отправлено
: 09-09-2036
|
Trời ơi,
có ngỡ ngàng không khi mình không nhớ nổi ngày 13 tuổi mình đã là một con người như thế nào? Mình chỉ thoang thoáng nhớ mình đã là một đứa u tối và cô đơn. Và 10 năm đã qua, ở tuổi 23 có lẽ mình vẫn còn thấy cô đơn, nên mình viết thư này tới cậu.
Cậu có cô đơn không?
5 năm vừa qua tớ đã làm được điều mà Thảo 13 không thể: kết thêm bạn mới, đi chơi! Nhưng tớ vẫn cô đơn. Tớ viết thư này cho cậu với một tâm thế khởi đầu là cô đơn vô cùng. Tớ đã kết bạn với những người khác nhau, đã có kỷ niệm đẹp, có bất hòa và chia tay với một số người bạn. Những cái duyên đến và đi, ôi.
Cậu còn chơi với bạn thân của Thảo tuổi 23 không? Người đã ở bên và không ở bên cậu những lúc tệ nhất đời. Người bạn tạo nên những tràng cười há mồm, cũng như gào tức điên lên lúc chơi quá đà lỡ huých cậu lệch khuyên. Bạn đã đi cùng tớ 5 năm.
Hôm nay tớ viết những dòng này vì tớ buồn quá. Những người bạn đến và đi. Ước gì đời có những người bạn thân thiết, yêu thương lành mạnh, và gắn bó cùng ta mãi.
Cậu có nhớ mình đã là ai không?
Nếu cậu còn sống, nhân tình xưa nghĩa cũ - chiều tớ tí nhé: dành ra đâu đấy 5 phút viết cho tớ một bức thư phản hồi. Thảo của tuổi 33, kinh khủng. Bơ 33, nghe như bia vỉa. Blue 33, bia này chắc hạng sang hơn tí. Mà cũng đều thú vị nhỉ.
Còn nhớ tuổi 22 chúng ta đã cắt phăng mối hẹn hò vì xô xát vào khuyên mày. Ta đã phát cáu lên, thế là chúng ta đã không còn cái khuyên mày nữa, mất điểm neo.
23, để nhớ ra khuôn mặt mình, để nhìn vào chính mình, tớ neo vào nốt ruồi chân mắt trái.
33, cậu có đằm thắm không?
Dựa trên hình ảnh chị Thúy bây giờ, tớ đoán cậu sát trai lắm, mong là sát cả gái nữa, giới nào cũng sát nhé. Ở tuổi 23, cậu đã bắt đầu biết điệu lại. Thảo tuổi 13 đã thật đau đớn nhỉ, đã chỉ trích và ghét ơi là ghét cái con bé Thảo 3 tuổi "điệu chảy nước". Mà những năm này tớ yêu và nhớ bao yêu con bé Thảo ngày đó, tự tin thật nhiều. Cho đến bây giờ, những khoảng cô đơn của tớ cũng bắt cặp với cảm giác không còn xinh nữa.
Nay tớ được tặng cái kẹp tóc rất xinh từ chị đồng nghiệp mới nói chuyện 3 lần. Hồng bạc xinh xắn lắm, chẳng ai khen và tự thấy mình sến hahaha, nhưng kệ nhé! Đây là tín hiệu vũ trụ để tí nữa cậu đi trang hoàng bản thân nhé (gợi ý đi spa, tuổi 23 tớ chưa đủ tiền đi spa, Thảo 33 phú bà mời rốp rẻng book spa massage toàn thân và facial full body spa).
Thảo ơi, dù còn ai hay không còn ai trong đời. Thì còn tớ còn cậu, hãy thật xinh đẹp và yêu mình nha!
Tình yêu có còn là câu chuyện kinh tế với cậu không?
Chúng mình cứ làm toán mãi nhỉ. Đến là khổ sở vì cứ hoài lo sợ làm thần lùn giữ của cho túi tiền của mình và người ta.
Tớ đang ở trong một mối quan hệ khá dễ thương. Nhiều khi nhìn lại, tớ ngờ là liệu đây là mối quan hệ tớ hằng mơ, hay chưa bao giờ nghĩ được tới. Một cậu trai, trans man (rất tuyệt), cá tính, cầu tiến (rất yêu) và có kinh tế. Nhiều lúc nghĩ lại, có lẽ tớ đã luôn tưởng tượng có một người yêu như thế này. Một danh tính queer, một con người yêu thương tớ, và luôn sẵn sàng đầu tư để chúng mình lớn hơn, bơi ra làn nước lớn hơn.
Tớ ngờ là bạn trai của tớ ở thời điểm này sẽ không còn đồng hành với Thảo ở tuổi 33. 10 năm sao thật khó dám tưởng tượng điều gì bền vững. Nếu hai mình đã có cái lộc của chia tay êm đềm, thì tớ gợi ý Thảo nhắn tin cảm ơn và hẹn đi cà phê nhé. Thỉnh thoảng mình cũng đặt trường hợp với bạn người yêu hiện tại là như thế, sau này tuổi 30, nếu chia tay êm đẹp thì alo hẹn nhau cà phê để update cuộc đời.
Điều bạn ấy muốn đạt được ở tuổi 30: an bình
Điều mình muốn đạt được ở tuổi 30: yêu được chính mình
Điều mình muốn gửi gắm cho cậu ở tuổi 33: xin đừng tốn thời gian với người tồi trời ơi. cuối tuần này mình sẽ tập đi chơi với chính mình để tuổi 33 cậu vững vàng không để cho thằng thú vị nhưng tồi nào làm mất thời gian của cậu nữa!
Cậu có thấy mình đáng yêu không? Cậu có yêu mình không?
Nếu cậu ngập ngừng và nghiêng đầu về chữ 'Chưa', thì đời mình vẫn còn 10, 20 năm nữa để cho chiếc đĩa của chúng mình trọn vẹn hơn. Thảo còn sống để đọc được đến đây, cũng là điều mừng, là tình yêu rất kiên trì rồi. Hoặc 'Chưa' yêu bản thân lắm vì đang đói và có một ngày không như ý mấy - thế thì nay đi ăn nhé! Gợi ý Mangtsu để ôn lại những ngày đầu bắt đầu tự yêu lấy mình (rượu mơ cá sống măm măm) (với cả tớ thấy bên này kinh doanh chắc tay, 10 năm sau khả năng vẫn còn sống sót).
Nếu tớ đã lìa đời rồi và ai đó khác đang đọc cái này, thì cũng hay quá nhỉ. Chứng tỏ mình đã thực sự tồn tại trên đời, đủ để vẫn còn được tìm thấy, dù đã không còn trên cõi này. Tớ cảm ơn.
Câu hỏi cuối thôi, vì thư đã dài rồi, sự nghiệp của cậu đang ra sao?
Đây luôn là chủ đề bóp nghẹt não chúng mình nhỉ. Tớ đã luôn muốn hỏi suốt bức thư này, và tớ cũng không dám hỏi. Tớ sợ chúng mình buồn phát điên. Sự nghiệp và tiền tài, lớn lên là một người có kinh tế, vẫn luôn là khát khao từ thuở thơ bé chúng mình. Và tớ đã tưởng có khát khao là đủ, là quật cường rồi. Mà hóa ra để sống sót thì còn cần trang bị cho mình nữa. Chới với giữa thị trường lao động, tớ thấy thật mông lung. Mình đã có bao nhiêu khoảng trống trong đời, để hoài bão và không làm gì cả - vì không biết có thể làm gì nhỉ? You don't know what you don't know. Tớ đang gói ghém học dần, và cũng tự hỏi lắm - thế mình được sinh ra để làm công việc gì nhỉ? Làm công? Làm chủ? Làm nghề gì? Chúng mình đã học Tâm lý, và làm Marketing, và ngay bây giờ đây tớ đang cố gắng vẫy vùng Marketing - một cơn bão hòa.
Lời tự hứa tuổi 18, là chúng mình sẽ giãy, sẽ đi, sẽ đào, sẽ làm sao để không chết trong thị trường lao động. Mà có lẽ tớ đã mải đào quá, nên đã bỏ lỡ việc xây. Giờ tớ hối tiếc lắm, mà tiếc thì cũng đâu có cứu mình được nhỉ. Nên tớ đang đi tiếp.
Để trả lời cho câu hỏi Thảo đáng được yêu và nom đáng yêu hay không, chúng mình đã luôn sử dụng sự nghiệp làm thước đo. Thành ra thật ít khi nào ta yêu được mình. Cho đến tuổi 33, ta sẽ còn kiếm và mất, và tiếp tục kiếm tiền. Nhưng giữa những ngày nặng lòng này, tớ thật mong mỗi ngày chúng mình có thể bỏ bớt 1 tảng đá, và có thể thức dậy không đau đớn toàn thân vì âu lo.
Thẳng thắn và thành thật như thế này. Chúng mình sẽ khốn khổ và đau đớn mãi, nếu không phá bỏ căn tính và giá trị khỏi cái vòng tròn đua chuột này. Tớ không thể để mình thức dậy với toàn thân đau đớn thêm sáng nào nữa.
Bởi vì hôm nay tớ đang bước, và ngay sau bức thư này tớ sẽ bước tiếp, nên tớ manifest cho Thảo 33 đang đọc những dòng này trong lúc đang đắp mặt nạ high-end skincare brand, mặc đồ lụa nằm ườn nghỉ xả hơi cuối tuần không ai làm phiền vì làm senior level tại corporate client side working culture Bắc Âu, và không sợ bị lay off vì đã làm chủ sẵn doanh nghiệp riêng bên ngoài. Thảo 33 bước đi trên con đường tự do tài chính!
Nếu không, ta vẫn còn tuổi 43 để mua biệt thự.
Sớm hẹn gặp lại bạn, và thương mến rất nhiều,
Thảo Bơ Blue 23, HCMC
có ngỡ ngàng không khi mình không nhớ nổi ngày 13 tuổi mình đã là một con người như thế nào? Mình chỉ thoang thoáng nhớ mình đã là một đứa u tối và cô đơn. Và 10 năm đã qua, ở tuổi 23 có lẽ mình vẫn còn thấy cô đơn, nên mình viết thư này tới cậu.
Cậu có cô đơn không?
5 năm vừa qua tớ đã làm được điều mà Thảo 13 không thể: kết thêm bạn mới, đi chơi! Nhưng tớ vẫn cô đơn. Tớ viết thư này cho cậu với một tâm thế khởi đầu là cô đơn vô cùng. Tớ đã kết bạn với những người khác nhau, đã có kỷ niệm đẹp, có bất hòa và chia tay với một số người bạn. Những cái duyên đến và đi, ôi.
Cậu còn chơi với bạn thân của Thảo tuổi 23 không? Người đã ở bên và không ở bên cậu những lúc tệ nhất đời. Người bạn tạo nên những tràng cười há mồm, cũng như gào tức điên lên lúc chơi quá đà lỡ huých cậu lệch khuyên. Bạn đã đi cùng tớ 5 năm.
Hôm nay tớ viết những dòng này vì tớ buồn quá. Những người bạn đến và đi. Ước gì đời có những người bạn thân thiết, yêu thương lành mạnh, và gắn bó cùng ta mãi.
Cậu có nhớ mình đã là ai không?
Nếu cậu còn sống, nhân tình xưa nghĩa cũ - chiều tớ tí nhé: dành ra đâu đấy 5 phút viết cho tớ một bức thư phản hồi. Thảo của tuổi 33, kinh khủng. Bơ 33, nghe như bia vỉa. Blue 33, bia này chắc hạng sang hơn tí. Mà cũng đều thú vị nhỉ.
Còn nhớ tuổi 22 chúng ta đã cắt phăng mối hẹn hò vì xô xát vào khuyên mày. Ta đã phát cáu lên, thế là chúng ta đã không còn cái khuyên mày nữa, mất điểm neo.
23, để nhớ ra khuôn mặt mình, để nhìn vào chính mình, tớ neo vào nốt ruồi chân mắt trái.
33, cậu có đằm thắm không?
Dựa trên hình ảnh chị Thúy bây giờ, tớ đoán cậu sát trai lắm, mong là sát cả gái nữa, giới nào cũng sát nhé. Ở tuổi 23, cậu đã bắt đầu biết điệu lại. Thảo tuổi 13 đã thật đau đớn nhỉ, đã chỉ trích và ghét ơi là ghét cái con bé Thảo 3 tuổi "điệu chảy nước". Mà những năm này tớ yêu và nhớ bao yêu con bé Thảo ngày đó, tự tin thật nhiều. Cho đến bây giờ, những khoảng cô đơn của tớ cũng bắt cặp với cảm giác không còn xinh nữa.
Nay tớ được tặng cái kẹp tóc rất xinh từ chị đồng nghiệp mới nói chuyện 3 lần. Hồng bạc xinh xắn lắm, chẳng ai khen và tự thấy mình sến hahaha, nhưng kệ nhé! Đây là tín hiệu vũ trụ để tí nữa cậu đi trang hoàng bản thân nhé (gợi ý đi spa, tuổi 23 tớ chưa đủ tiền đi spa, Thảo 33 phú bà mời rốp rẻng book spa massage toàn thân và facial full body spa).
Thảo ơi, dù còn ai hay không còn ai trong đời. Thì còn tớ còn cậu, hãy thật xinh đẹp và yêu mình nha!
Tình yêu có còn là câu chuyện kinh tế với cậu không?
Chúng mình cứ làm toán mãi nhỉ. Đến là khổ sở vì cứ hoài lo sợ làm thần lùn giữ của cho túi tiền của mình và người ta.
Tớ đang ở trong một mối quan hệ khá dễ thương. Nhiều khi nhìn lại, tớ ngờ là liệu đây là mối quan hệ tớ hằng mơ, hay chưa bao giờ nghĩ được tới. Một cậu trai, trans man (rất tuyệt), cá tính, cầu tiến (rất yêu) và có kinh tế. Nhiều lúc nghĩ lại, có lẽ tớ đã luôn tưởng tượng có một người yêu như thế này. Một danh tính queer, một con người yêu thương tớ, và luôn sẵn sàng đầu tư để chúng mình lớn hơn, bơi ra làn nước lớn hơn.
Tớ ngờ là bạn trai của tớ ở thời điểm này sẽ không còn đồng hành với Thảo ở tuổi 33. 10 năm sao thật khó dám tưởng tượng điều gì bền vững. Nếu hai mình đã có cái lộc của chia tay êm đềm, thì tớ gợi ý Thảo nhắn tin cảm ơn và hẹn đi cà phê nhé. Thỉnh thoảng mình cũng đặt trường hợp với bạn người yêu hiện tại là như thế, sau này tuổi 30, nếu chia tay êm đẹp thì alo hẹn nhau cà phê để update cuộc đời.
Điều bạn ấy muốn đạt được ở tuổi 30: an bình
Điều mình muốn đạt được ở tuổi 30: yêu được chính mình
Điều mình muốn gửi gắm cho cậu ở tuổi 33: xin đừng tốn thời gian với người tồi trời ơi. cuối tuần này mình sẽ tập đi chơi với chính mình để tuổi 33 cậu vững vàng không để cho thằng thú vị nhưng tồi nào làm mất thời gian của cậu nữa!
Cậu có thấy mình đáng yêu không? Cậu có yêu mình không?
Nếu cậu ngập ngừng và nghiêng đầu về chữ 'Chưa', thì đời mình vẫn còn 10, 20 năm nữa để cho chiếc đĩa của chúng mình trọn vẹn hơn. Thảo còn sống để đọc được đến đây, cũng là điều mừng, là tình yêu rất kiên trì rồi. Hoặc 'Chưa' yêu bản thân lắm vì đang đói và có một ngày không như ý mấy - thế thì nay đi ăn nhé! Gợi ý Mangtsu để ôn lại những ngày đầu bắt đầu tự yêu lấy mình (rượu mơ cá sống măm măm) (với cả tớ thấy bên này kinh doanh chắc tay, 10 năm sau khả năng vẫn còn sống sót).
Nếu tớ đã lìa đời rồi và ai đó khác đang đọc cái này, thì cũng hay quá nhỉ. Chứng tỏ mình đã thực sự tồn tại trên đời, đủ để vẫn còn được tìm thấy, dù đã không còn trên cõi này. Tớ cảm ơn.
Câu hỏi cuối thôi, vì thư đã dài rồi, sự nghiệp của cậu đang ra sao?
Đây luôn là chủ đề bóp nghẹt não chúng mình nhỉ. Tớ đã luôn muốn hỏi suốt bức thư này, và tớ cũng không dám hỏi. Tớ sợ chúng mình buồn phát điên. Sự nghiệp và tiền tài, lớn lên là một người có kinh tế, vẫn luôn là khát khao từ thuở thơ bé chúng mình. Và tớ đã tưởng có khát khao là đủ, là quật cường rồi. Mà hóa ra để sống sót thì còn cần trang bị cho mình nữa. Chới với giữa thị trường lao động, tớ thấy thật mông lung. Mình đã có bao nhiêu khoảng trống trong đời, để hoài bão và không làm gì cả - vì không biết có thể làm gì nhỉ? You don't know what you don't know. Tớ đang gói ghém học dần, và cũng tự hỏi lắm - thế mình được sinh ra để làm công việc gì nhỉ? Làm công? Làm chủ? Làm nghề gì? Chúng mình đã học Tâm lý, và làm Marketing, và ngay bây giờ đây tớ đang cố gắng vẫy vùng Marketing - một cơn bão hòa.
Lời tự hứa tuổi 18, là chúng mình sẽ giãy, sẽ đi, sẽ đào, sẽ làm sao để không chết trong thị trường lao động. Mà có lẽ tớ đã mải đào quá, nên đã bỏ lỡ việc xây. Giờ tớ hối tiếc lắm, mà tiếc thì cũng đâu có cứu mình được nhỉ. Nên tớ đang đi tiếp.
Để trả lời cho câu hỏi Thảo đáng được yêu và nom đáng yêu hay không, chúng mình đã luôn sử dụng sự nghiệp làm thước đo. Thành ra thật ít khi nào ta yêu được mình. Cho đến tuổi 33, ta sẽ còn kiếm và mất, và tiếp tục kiếm tiền. Nhưng giữa những ngày nặng lòng này, tớ thật mong mỗi ngày chúng mình có thể bỏ bớt 1 tảng đá, và có thể thức dậy không đau đớn toàn thân vì âu lo.
Thẳng thắn và thành thật như thế này. Chúng mình sẽ khốn khổ và đau đớn mãi, nếu không phá bỏ căn tính và giá trị khỏi cái vòng tròn đua chuột này. Tớ không thể để mình thức dậy với toàn thân đau đớn thêm sáng nào nữa.
Bởi vì hôm nay tớ đang bước, và ngay sau bức thư này tớ sẽ bước tiếp, nên tớ manifest cho Thảo 33 đang đọc những dòng này trong lúc đang đắp mặt nạ high-end skincare brand, mặc đồ lụa nằm ườn nghỉ xả hơi cuối tuần không ai làm phiền vì làm senior level tại corporate client side working culture Bắc Âu, và không sợ bị lay off vì đã làm chủ sẵn doanh nghiệp riêng bên ngoài. Thảo 33 bước đi trên con đường tự do tài chính!
Nếu không, ta vẫn còn tuổi 43 để mua biệt thự.
Sớm hẹn gặp lại bạn, và thương mến rất nhiều,
Thảo Bơ Blue 23, HCMC
|
|
Поделиться
:
|
|



EN
CH
ES
HI
AR
PT
RU
JP
DE
LT
FR


